[Harmony] Hãy ở bên nhau

 photo firewhiskey_by_jaybree88-d3hfjqn.jpg

*Banner credits to Jaybree88*

Title/Tên: Hãy ở bên nhau

Author/Tác giả: Mel

Rating/Xếp hạng: PG13

Pairing/Cặp đôi: Harry/Hermione

Genre/Thể loại: Tình cảm, tâm lý, songfic

Status/Tình trạng: Hoàn thành

Summary/Tóm tắt: “Anh nói đi, anh nói đi, chúng ta có thể ở bên nhau không?”

Warning/Cảnh báo: Dằn vặt, có chút sai trái, xấu xa nhưng đáng yêu :”>

Song/Bài hát: Em muốn chúng ta ở bên nhau – trình bày Đặng Tử Kỳ (Nếu sử dụng Chrome, có thể sẽ không thấy link nhạc từ Zing, hãy click vào 1 trong 2 links sau: Zing || Youtube)

Xem link Youtube do Tử Kỳ trình diễn thì sẽ nhiều cảm xúc hơn, cũng vì phần trình diễn này mà Mel có cảm hứng để viết “Hãy ở bên nhau” :”>

 

Lời dịch: [Em muốn chúng ta ở bên nhau]

Gió từ xa thổi vào mặt, vào tay, vào tóc, vào tim, vào mắt em…

Anh từ xa đứng ngây dại ở thành phố đó, con đường đó, ánh đèn đó, căn phòng đó, cửa sổ đó…

Em lặng lẽ mở đĩa nhạc CD anh tặng em như làm nền

Nhưng dù hát thế nào, cũng đã chẳng còn rung động nữa.

Em còn nhớ anh luôn thích nhắm mắt ôm lấy em, giống như em là gương mặt rạng rỡ của anh

Em không biết mình phải làm sao để phớt lờ anh mỗi khi anh đau buồn, hay vui cười, chuyện trò…

Tháng ngày qua trong thế giới của anh đôi ta dường như chưa từng to tiếng với nhau

Thế nhưng mọi thứ trôi quá nhanh, em còn chưa kịp níu giữ…

 

Anh hãy nói, hãy nói đi… chúng ta có thể ở bên nhau không?

Trong những tháng ngày dịu dàng, cuộc sống vẫn êm đềm trôi qua

Ngốc nghếch nhìn anh… chỉ mong đôi ta có thể ở bên nhau

 

Em nói, em nói… em muốn chúng ta hãy ở bên nhau

Trong những tháng ngày dịu dàng, em đã yêu anh tự nhiên đến thế

Ngốc nghếch nhìn anh… chỉ mong được ở bên anh

Em không muốn như bây giờ, chỉ có thể ở xa… hát về anh…

 

Lời tác giả: Fic mới toanh, lần đầu tiên được đăng ở VietHarmony mọi người nhé. Cho những tình yêu đến muộn và cầu mong được trọn vẹn🙂

 

london icons photo: London LondonSnow1.pnglondon icons photo: london london.jpg

Anh nói đi, anh nói đi, chúng ta có thể ở bên nhau không?

 

Harry siết chặt khăn quàng cổ, thầm nguyền rủa cái lạnh lê thê của những ngày cuối năm, lạnh đến mức không thể tha thứ và xe buýt thì đã hết sạch, đáng lẽ anh không nên ở lại làm trễ khi đã quyết định đưa xe đi bảo trì. Ngu xuẩn, Harry Potter. Chàng trai quấn mình trong tầng tầng lớp vải áo mà vẫn thấy những cơn gió lạnh xộc thẳng vào mặt, vào tóc, vào tim… khi một mình thả bộ trên vỉa hè vắng lặng, tự hỏi London từ khi nào đã vắng đến vậy? Đại lộ nhấp nháy đèn, thỉnh thoảng vài chiếc ôtô vụt qua trong vội vã như những bóng ma trên mặt đường chếch choáng, chưa bao giờ, chưa khi nào, anh thấy London mờ mịt đến vậy.

<Ding>

Điện thoại trong túi áo khoác anh khẽ rung, Harry tháo găng tay và nhấn phím.

“Em ở đây. Anh ở đâu?”

Anh bật cười, bỏ điện thoại lại vào túi áo, chân rảo nhanh hơn, lướt qua giá lạnh. Chàng trai mỉm cười sau lớp khăn quàng cổ – “Làm như anh luôn biết em ở đâu.”

Anh luôn biết cô ở đâu.

Harry đẩy nhẹ cánh cửa gỗ của quán bar quen thuộc trong góc đường khuất, hơi cúi người để bước vào trong, anh chớp mắt vài cái để quen với bóng tối, dò từng bước xuống những bậc thang, dĩ nhiên anh không muốn té lăn quay để ngẩng lên thấy một đôi giày cao gót đỏng đảnh và chủ nhân của nó nhìn anh trêu chọc.

Harry té thật.

“Ôi chết tiệt!”

Lồm cồm bò dậy, xoay trở điên cuồng trong lớp lớp áo khoác và khăn quàng, lòng thầm mong bóng tối nhập nhoạng sẽ che phủ anh vĩnh viễn, nhưng không, vẫn là giày cao gót, vẫn dáng đứng bắt chéo chân và anh có thể tưởng tượng cô đang nhịn cười – “Ôi không…” – Harry nghiến răng đứng thẳng dậy, vờ như chưa có gì xảy ra và anh chỉ vừa bước vào quán với trạng thái bảnh bao nhất của mình.

“Ôi Harry…” – Cô gái nghiêng đầu, rõ ràng là cố gắng không cười quá trớn.

“Thôi được rồi, chết tiệt, bỏ qua đi, anh vừa mới té.”

“Anh lại vừa mới té!” – Cô khoác lấy tay anh kéo vào trong, mặt ửng hồng và mắt hấp háy, hẳn nhiên là do chút rượu – “Em đang định ra ngoài gọi anh, ở đây sóng yếu quá. Sao anh lâu vậy?”

Harry bị  kéo ra vùng sáng gần quầy bar, ánh đèn mờ ảo lung linh soi tỏ cô gái nhỏ nhắn, váy rũ, áo khoác nhẹ màu xám tro và như thường lệ, giày cao gót màu rượu chát. Cô vuốt ngược tóc rồi trở lại trên ghế và ly rượu của mình. Anh nhún vai, cởi áo khoác, ngồi xuống cạnh cô.

“Xe anh đi bảo trì rồi, và xe buýt thì hết chuyến, đoán đi, anh đến đây bằng cách nào?”

Hermione duỗi người trên quầy bar, cằm tựa lên tay, cô nhìn hẳn sang anh, nheo mắt rồi bật cười.

Photobuckethermione harry icons photo:  6f1f5163.jpg“Đi bộ hả?”

Harry đảo tròn mắt – “Làm như em không biết!”

 “Bí Ngô!” – Hermione chọc.

“Cái gì?”

“Anh khờ như một trái bí ngô!” – Cô vẫy tay cho người phục vụ, mắt không rời Harry. Anh mãi chẳng hiểu vì sao cô nghĩ trái bí ngô khờ khạo.

“Anh hôn em bây giờ!” – Lần này đến lượt anh nheo mắt nhìn cô.

“Làm như anh dám!” – Hermione lại chọc.

Harry định mở miệng trả đũa thì anh chàng phục vụ đỏm dáng lượn đến chỗ hai người, liếc nhìn Harry với vẻ tinh ranh thường trực, anh chàng hỏi:

“Là gì đây, Harry?”

“Như cũ. Cô ấy uống bao nhiêu rồi?”

Hermione ngồi bên cạnh chống cằm, thong thả như đang xem kịch.

“Đủ để gọi anh ra đây…” – Anh chàng nháy mắt rồi biến đi.

“Anh làm như em hư hỏng.”

“Chồng em đâu rồi?” – Harry hỏi, ngẩng nhìn những ngọn đèn treo lấp lánh, chúng không đẹp như đôi mắt cô nhưng anh không thể nhìn vào kỳ quan đầy cám dỗ ấy.

Bar, rượu, và cô ấy.

“Không vui gì cả Harry à.”

Lần này Harry chuyển sang nhìn những cành oải hương còn tươi rói trên quầy.

“Sao anh tới đây?”

“Vì em ở đây.”

Hermione bật cười, đưa ly rượu sóng sánh lên môi, Harry chầm chậm quay sang nhìn cô, anh khẽ cười. Hermione luôn như vậy, kéo anh ra đây những lúc cô buồn và chưa từng nói một lời nào về nỗi buồn đó. Harry vẫn luôn như vậy, uống rượu, giả vờ tán tỉnh cô như hai kẻ vừa yêu nhau, đến khi Hermione buồn chán rồi sẽ đưa cô về. Ron chưa bao giờ xuất hiện ở cổng nhà Hermione những lúc như vậy, vì cậu ta không bao giờ về nhà sau khi cãi nhau với vợ.

“Lần này là chuyện gì?” – Harry hỏi câu quen thuộc, dù biết sẽ không có câu trả lời.

“Chuyện linh tinh. Thôi em bỏ qua rồi!” – Hermione phủi tay.

Bỏ qua, Hermione bỏ qua từng chuyện vặt vãnh cho đến những chuyện nghiêm trọng, đến mức giờ đây dường như trong cuộc hôn nhân của cô chẳng còn gì đáng buồn, cũng như đáng vui nữa. Harry nhấp một chút rượu, thấy người ấm lại nhưng lòng trống hoác.

 

“Gió từ xa thổi vào mặt, vào tay, vào tóc, vào tim, vào mắt anh…

Em từ xa đứng ngây dại ở thành phố đó, con đường đó, ánh đèn đó, căn phòng đó, cửa sổ đó,…”

“Chúng mình xấu xa nhỉ…Hermione?”

“Bí Ngô!”

“Em biến hai từ đó thành câu chửi anh sao?” – Harry lầm bầm.

Hermione gục đầu xuống bàn, hai vai cô run lên, những lọn tóc xoã tung nhảy múa theo từng nhịp cơ thể, Harry mím môi, anh biết cô đang cười.

Harry đợi, đến khi Hermione cười xong và quẹt nước nơi khoé mắt để quay sang nhìn anh. Có điên không khi anh lại muốn nói yêu cô.

“Cũng dễ làm em vui nhỉ?” – Harry mỉa mai.

“Anh không xấu. Chỉ có em xấu thôi.”

Hermione ngưng cười, ngả đầu vào vai anh – “Harry, anh biết đàn ông quyến rũ nhất ở đâu không?”

“Không.” – Harry trả lời nhanh.

Hermione thì thầm – “Ở vai…” – Cô khẽ rời ra rồi lại dụi mặt vào cổ anh – “…và cổ.”

Harry cười, anh hôn nhẹ lên mái tóc thơm mùi oải hương, xoắn một lọn tóc giữa những ngón tay, anh hỏi – “Tất cả đàn ông đều như vậy à?”

“Không. Chỉ anh thôi. Bí Ngô. Em đang tán tỉnh anh đó.”

Harry cảm nhận được Hermione đang cười khúc khích trên vai anh.

“Làm như lạ lắm.” – Anh nhấp một ngụm rượu nữa. Men đắng tràn vào tim.

Hermione ngồi thẳng dậy, nhìn anh, trong mắt có chút khói xám, cô không cười nữa. Hermione đưa những ngón tay mảnh khảnh nhịp nhẹ lên miệng ly, bất giác Harry có thể nghe thấy những giai điệu kỳ cục đang nhảy múa đâu đó trong tim anh.

“Em thấy ngột ngạt quá.”

“Mình có thể đi bộ ra ngoài.”

“Không Harry à. Tim em ngột ngạt quá.”

Lần này Harry không trả lời nữa. Thấy tim mình nhói đau.

 

 “Anh còn nhớ em luôn thích nhắm mắt ôm lấy anh, giống như anh là gương mặt rạng rỡ của em

Anh không biết mình phải làm sao để phớt lờ em mỗi khi em đau buồn hay vui cười…”

 

Hermione photo vogue17.pnglondon icons photo: London 25-5.png

“Thôi đi về…” – Hermione tuột xuống khỏi ghế, hơi choáng.

Harry như thói quen giang tay ra đỡ, cô gái rơi vào lòng anh, nhẹ hẫng.

“Uống rượu thì không mang cao gót nhé!”

“Vì sao?” – Cô cười.

“Em sẽ ngã…”

“Chẳng phải là ngã vào lòng anh sao?” – Hermione vịn tay anh rồi đứng thẳng dậy, lại vuốt tóc, quay đi.

Harry kéo Hermione lại, một tay vòng qua vai cô rồi hôn nhẹ lên trán. Cái hôn cũng nhẹ hẫng như cái cách tay cô vòng ra sau lưng anh, đủ gần để lòng quặn thắt, cũng đủ xa để trái tim anh nứt rạn. Thứ tình yêu nhẹ hẫng như không tồn tại.

Con hẻm nhỏ trong lòng London đón họ bằng sự tĩnh tại lạnh lùng. Hermione bước chậm phía trước anh, hai tay vung vẩy, giày cao gót vẫn chênh vênh theo cách riêng của nó. Harry nhìn cô, tay đút sâu trong túi áo, miên man dõi theo một vạt áo khoác của cô gái tung lên trong gió. Anh cởi khăn quàng.

“Ấy…”

Hermione giật mình, hai cánh tay rắn chắc vòng ngang qua vai cô mang theo những đụng chạm khe khẽ của vải nỉ vào da mặt. Khăn quàng của anh đang quấn quanh cổ và vai Hermione.

“Em không có khăn quàng cổ sao?”

Hermione cười, xoay đầu ra sau trong tư thế lưng đang áp vào lòng anh – “Như vầy là ấm rồi…”

Tay anh siết chặt. Vẫn mùi oải hương nồng nàn.

 

“Em nói đi, em nói đi… chúng ta có nên ở bên nhau không?

Trong những tháng ngày dịu dàng, cuộc sống vẫn êm đềm trôi qua

Ngốc nghếch nhìn em, chỉ mong đôi ta có thể ở bên nhau…”

 

“Anh có yêu em không?”

Hermione hỏi, nhẹ như thở, môi cô khẽ chạm bàn tay anh vẫn đang giữ chặt khăn quàng cổ. Cô không nhìn anh nữa mà hướng mắt ra phía đại lộ sáng loá, Harry nhận ra họ đang đứng giữa con hẻm nhỏ, khuất lấp, chỉ vài bước nữa thôi thì họ sẽ bước ra ánh sáng và thế giới của những bóng hoa oải hương lại vỡ tan.

“Anh yêu em.”

Harry thì thầm vào tai cô. Ngăn mình đừng khóc.

Anh biết cô lại khẽ cười.

“Anh đúng là trái bí ngô.”

 

“Em nói, em nói, em muốn chúng ta hãy ở bên nhau

Trong những tháng ngày dịu dàng, em đã yêu anh tự nhiên đến thế

Ngốc nghếch nhìn anh, chỉ mong được ở bên anh…”

 

Hermione khẽ xoay người trong lòng anh, gỡ tay anh ra khỏi khăn quàng rồi tự mình cầm lấy nó, quàng lên vai anh, chiếc khăn kéo họ lại gần nhau, rất gần. Ánh đèn sáng loá sau lưng cô bất giác chỉ còn là những vệt màu xa xăm. Harry nhìn vào mắt cô, là ngọn đèn, là vì sao chỉ đường vĩnh viễn trong lòng anh. Harry cúi xuống. Họ hôn nhau, nhẹ nhàng, dịu dàng, say đắm. Họ tan vào nhau, trong thế giới của những bóng hoa oải hương màu lam tím.

“Khi tim em không còn chật nữa, mình hãy ở bên nhau nhé…” – Hermione thì thầm trên môi anh.

“Hermione…”

“Sáng nay em đã đưa đơn li hôn, hãy tìm em ở nơi nào đó không phải nơi này.” – Cô cười, tách môi khỏi anh.

Harry cúi người, đuổi theo một nụ hôn khác.

“Em ở đâu. Anh ở đâu.” – Harry thì thầm.

Đêm ấy, anh cõng cô về nhà, giày cao gót đung đưa nhịp nhàng.

 

“Anh nói đi, anh nói đi… chúng ta có nên ở bên nhau không?

Trong những tháng ngày dịu dàng, cuộc sống vẫn êm đềm trôi qua

Ngốc nghếch nhìn anh, chỉ mong đôi ta có thể ở bên nhau…”

 

heart icons photo:  love_icons_524.gif

 

Kết thúc.

A/N: Đừng quên like và share cho fic Harmony mới toanh nha.

Thêm nữa, các em nhỏ đọc thì đọc, không được bắt chước ở nhà nha. Có chồng ròi không được nửa đêm hẹn hò với trai nha =))

Tagged: , , , , , , , ,

27 thoughts on “[Harmony] Hãy ở bên nhau

  1. Fan hâm mộ trung thành của Mel 26.03.2014 lúc 9:33 sáng Reply

    *chậm nước mắt*

    *xì mũi*

    *rồi lại giàn giụa nước mắt* Là 1 đọc giả trung thành của Mel, tôi chỉ có 1 câu hỏi…Mel *chong chắng, ngây thơ* ngày xưa của tôi đi đâu??? Người con gái với dây thường xuân, những điệu nhạc piano trong mưa, và hình ảnh 1 anh hùng chạy trốn tình yêu tới Châu Phi…người con gái ấy đã đi đâu mà bây giờ lại xuất hiện với cái fic affairs thế này?😥

    À…thôi để tôi viết vài dòng cảm nhận trước…

    Thật ra lúc đầu đọc thì tưởng là ngoại tình thật, nhưng cái chữ “làm như” cứ lặp đi lặp lại trong fic như là lời thách thức “thách anh dám làm thật đấy!”, “thách em đấy, sao không làm đi?”. Nó bức bối đến nỗi khi đọc mà tôi cứ phải nhịp nhịp tay xuống bàn, lầm rầm “thôi nào, đừng có vờn nhau nữa, bước qua khỏi cái ranh giới vô hình đó đi, đừng thách nhau nữa, dùng hành động đi.”

    Hermione cũng là một nhân vật rất ngột ngạt, từ lời nói, cử chỉ, đến hành động, đến suýt nữa không nhận ra Hermione mà còn tưởng là Ginny ở đoạn đầu. Mãi cho đến đoạn cuối khi Hermione nói rằng đã ly hôn và yêu cầu Harry chờ cho đến khi trái tim Hermione đủ rộng trở lại để hoàn toàn đón nhận Harry thì…đó mới chính là người con gái mà mọi người đã yêu.

    Harry…Ôi Harry! Vẫn là người anh hùng. Không phải với thế giới, mà với người con gái quan trọng nhất đời mình. Vẫn âm thầm yêu, cho đi tình yêu mà không đòi hỏi phải trả lại, chờ cho đến khi Hermione đủ dũng cảm để đón nhận tình yêu đó.

    Tóm lại là…tôi thích lắm nha❤

    Nhưng mà…tôi vẫn có cảm tưởng khi Harry quăng cái khăn qua cổ Hermione…hình ảnh đầu tiên tôi thấy là 1 anh cao bồi quăng cái dây thòng lọng vào cổ con bò rồi giật ngược nó lại. Xin lỗi vì đã phá hỏng mood *sụt sùi* nhưng tôi không có cách nào khác để diễn tả cảm nhận đó.

    Ký tên: fan hâm mộ trung thành của Mel.

    P/s: Hic…đây là lần đầu tiên tôi được comment với tư cách đọc giả và like mà không bị WordPress gửi mail chế giễu là "mày vừa tự like 1 post trên blog của mày"…😥

  2. Mel 26.03.2014 lúc 9:58 sáng Reply

    Mình có fan hâm mộ *chùi nước mũi* Cmt thấy thương quá bạn ở trên ơi😥 dù bạn nhất quyết ko chịu nhận bạn-là-kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đó với cái p.s tự tố cáo thì mình cũng xin dành cho bạn 1000 nụ hôn nồng chái, cho cmt này và vì bạn đã đọc fic của mình suốt 8 năm qua =))
    ❤❤❤

    • Fan hâm mộ trung thành của Mel 26.03.2014 lúc 1:40 chiều Reply

      Gửi Mel…

      Cám ơn Mel đã reply trả lời lại cho tôi. 8 năm qua tôi vẫn âm thầm đọc fic mà không dám comment mãi cho đến bây giờ đó.

      Xin được đón nhận 1000 nụ hôn nồng chái của Mel.

      Và…cho tôi hỏi câu cuối cùng… “Đêm ấy, anh cõng cô về nhà, giày cao gót đung đưa nhịp nhàng.”

      …Nhà được đề cập là nhà của ai? Là nhà của Hermione chăng? Nếu như vậy nghĩa là lôi trai về nhà khi vừa li hôn với chồng (cũ) sao? Rồi lỡ chồng (cũ) bất chợt về nhà thì giải thích làm sao? Vì tôi chắc chắn khi Hermione đã chọn rồi thì sẽ chẳng có chuyện dẫn nhau về nhà khơi khơi không vậy thôi…phải có gì diễn ra sau đó nữa chứ????😄

      Còn nếu là dẫn về nhà Harry thì tôi nghĩ ở đây chẳng ai phản đối gì cả…nhỉ?

      Ký tên: Fan hâm mộ trung thành của Mel

      P/s: Tôi không phải kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đó đâu. Không phải đâu…

      • Sherry-chan 26.03.2014 lúc 2:26 chiều

        Ahhhh mình thích bạn rồi nha, mình thích luôn cái giả thiết Harry cõng Hermione về nhà ảnh luôn.

        Tác giả ơi vô xác nhận mấy cái “chuyện xảy ra sau đó” đi kìa =))))

      • Mel 26.03.2014 lúc 2:29 chiều

        =)) =)) =)) =))
        Cười quài mệt quá =))

        E hèm. Fan giấu mặt mà xao có những bình luận vạch mặt như vầy ko biết nữa =)) Có những đoạn chat vạch mặt vẫn chưa được tung ra nha =))

        Trả lời bạn đọc về vụ cõng về: Bình thường là Harry lái xe đưa về, nhưng trời xui đất khiến tác giả cố tình để Harry đem xe đi bảo trì trong ngày Hermione li hôn và dĩ nhiên cô nàng ko đi xe tới bar vì đinh ninh trai sẽ chở về -> Hai người phải đi bộ. Mà giờ sao đây? Hermione ngà ngà say lại mang giày cao gót, liệu Harry có nỡ lòng để gái đi bộ giữa trời lạnh giá? Xe buýt ko có và tác giả ko thích cho ngoắc taxi -> trai phải cõng gái về, hành xác, thật sung sướng.

        Còn về nhà ai thì phải tuỳ tình hình hai bạn này tam sự tỉ tê gì trên đường đi chớ ha. Cái này thì tác giả chưa tính, trừ khi có sequel để biết đêm ấy đã xải ra chuyện gì *cười phớ lớ*
        Nhưng với tình trạng Hermione đã say và Harry thì quá quân tử đi, về nhà chắc trai gái sẽ ôm nhao ngủ thôi chứ hỏng làm gì đâu nha. Hermione đã kiu chờ tim bớt chật chội thì Harry ngoài ôm hun tán tỉnh sẽ ko dám làm gì đâu =))

        Chong xáng 1000 lần chong xáng >:)

  3. QuỳnhMaii 26.03.2014 lúc 10:55 sáng Reply

    đáng yêu quáaaa :”) mấy đoạn thách thức nhau sao em thích ghê vậy nèee =)) vờn nhau thế này kiểu cũng thử sức kiên nhẫn của người đọc =)) thương Harry trong fic này thế, luôn ở bên cạnh chờ đợi người con gái mình yêu❤

    • Mel 26.03.2014 lúc 11:53 sáng Reply

      Ôi Harry chính xác là người đàn ông mà chị em mơ ước :”>

      • QuỳnhMaii 27.03.2014 lúc 10:02 sáng

        Em thích đọc mấy short fic kiểu này ghê lắm :”) ss Mel cố gắng viết nhaaaa

  4. Sherry-chan 26.03.2014 lúc 12:02 chiều Reply

    Fic của Mel, thì phải đọc liền ha!
    Uhm…mình cảm nhận được cái bi kịch hôn nhân của Hermione, mặc dù cô không bao giờ nói về nó. Sự khác biệt quá lớn, sự thiếu đồng cảm giữa hai người…Ron đúng là một anh chàng chỉ có thể yêu đương, không thể lấy làm chồng. À mà Hermione rốt cuộc cũng chịu vùng ra khỏi bóng tối của cuộc đời…hơi muộn nhưng nhẹ nhõm.

  5. Silver Fang 26.03.2014 lúc 12:31 chiều Reply

    Hớ hớ, hay quá àh, mình xin phép share lên FB cái nha😀

    • Maeve 26.03.2014 lúc 4:40 chiều Reply

      share thoải mái đi bạn.
      Càng nhiều comment thì càng dễ dụ Mel viết tiếp mà😄

      • Mel 26.03.2014 lúc 6:32 chiều

        Ahhh… ss iu nha, sao lại vậy hả, em đang nghĩ tới sequel =))

      • Maeve 26.03.2014 lúc 8:10 chiều

        Ừm, em cứ luyện hết cái chương trình ca nhạc tàu đó là em viết dc 1 tiểu thuyết diễm tình luôn chứ sequel thì thấm vào đâu =))

      • Mel 26.03.2014 lúc 10:18 chiều

        Chời ơi ss làm em sợ quá ah, mỗi khi nghe xong 1 bài là em lại muốn viết fic đó =))
        Cứ đà này chắc đóng thành sách đem in quá =))

  6. Khách 26.03.2014 lúc 5:38 chiều Reply

    Hay wá bạn Mel ơi

  7. ♥ Miên Miên ♥ 26.03.2014 lúc 10:54 chiều Reply

    Fic này đúng kiểu nhẹ nhàng, đang có tâm trạng mà đọc cái này tự nhiên thấy khác =))

    2 bạn vờn nhau ghê nhỉ, bề ngoài thì cứ thích nói bóng nói gió, bông đùa lẫn nhau nhưng thật chất lại yêu đối phương sâu sắc ở trong tim :3

    Ron không phải kiểu người dành cho Hermione, nếu muốn Hermione lấy làm chồng, một là giỏi bằng hai là phải thông minh hơn cô, Ron ngoài yêu ra chẳng biết làm gì cả, bạn thì được, nhưng n/y thì không ^^

    ” Dằn vặt, có chút sai trái, xấu xa nhưng đáng yêu ” – thích cái thể loại này này =))

    Thôi comt vậy, mel cố gắng nha, viết hay lắm á keke ^^

    • Mel 26.03.2014 lúc 11:08 chiều Reply

      Cảm ơn Miên Miên nha❤
      Với Ron thì đúng là… chơi thì được, yêu thì không thể ^^~

  8. Khách 27.03.2014 lúc 3:54 chiều Reply

    Thích nhất nhữg lúc Hermione gọi Harry là “Bí ngô” dễ thg thì thôi chứ

    • Maeve 27.03.2014 lúc 5:51 chiều Reply

      Ah~… cái “bí ngô” đó là bị chửi đó…

      “Bí ngô” theo mình hiểu là “Đồ khờ!”

      Bị khinh miệt đó… tác giả đang dìm Harry đó…😥

      • Mel 27.03.2014 lúc 9:28 chiều

        Harry khờ thiệt mà :”> Ai đời gái có chồng nửa đêm kiu là tới, người ta đong đưa thì đong đưa theo, người ta kiu chờ thì đồng ý chờ. Nếu gái hong ly hôn chắc trai ở vậy cả đời chờ thỉnh thoảng gái buồn gái lại kiu đi bar😥

      • Khách 27.03.2014 lúc 10:52 chiều

        Nhưg mà nv mới thấy đc tình cảm của Harry dàh cho Hermione chứ chấp nhận chờ đợi Hermmione

    • Ngựa bốc mùi 27.03.2014 lúc 10:17 chiều Reply

      Cái nì cũng tại Harry chứ tại ai. Ai bảo ko biết đường đứng lên mà giành gái, sau đó gái buồn thì lỗi tại ai TẠI AI????????? Chỉ được cái anh hùng rơm xì! :p

      • Maeve 27.03.2014 lúc 10:28 chiều

        Bởi vậy mới bị chửi “bí ngô”.
        Khi nhận ra thì đã quá muộn, người yêu đi lấy chồng rồi, mà lấy ngay bạn thân nhất thì không lẽ nhào vô đốt nhà người ta. Thế là chỉ còn biết đứng bên lề nhìn vào cuộc đời người yêu thôi, cam tâm để cho Hermione “lợi dụng” làm điểm tựa tinh thần khi lâm vào bế tắc hôn nhân với Ron.

        Giống giống bài hát “Trái tim bên lề” đó…

        Tình yêu dấu kín cho em đã
        bao ngày thầm lặng
        nhìn em không nói nên câu nói chi đây
        lòng xót xa đi bên đời em
        và thấy em chịu nhiều đắng cay
        mà tim anh đây vì yêu em
        nên đau rã rời

        hero bị ngu…😥

  9. Khách 29.03.2014 lúc 6:55 chiều Reply

    buồn thum thủm, nhầm thui thủi luôn,
    harry khờ quá, đấu vs chúa tể hắc ám còn đc mà chuyện đời tư dễ ẹc cũg ko xong.
    bởi vậy, người vĩ đại mà lị chỉ có nguy hiểm vs kẻ thù thui.
    mà hermione cũng kì nữa, thích thì nói, có chết chóc ai đâu, cùng lắm thì li dị nhanh thui
    nhưng mà kết thúc vậy cũng ok rồi; her gửi đơn li hôn để li dị, har vs her sẽ sống 1 cuộc sống hạnh phúc vs nhau suốt đời ở 1 nơi nào đó mà ko biết nơi nào (2 người chưa tính)
    kết thúc cũng tàm tạm nhưng chưa nhất định, chap ngắn quá
    kết luận; chuẩn, cũng tạm, khoái cái biệt danh bí ngô


    Edit by Maeve – 29/3/2014: Bạn ơi hạn chế net speak nhé, tụi mình già rồi, không giỏi giải mã teen code lắm nên đọc những chữ biến âm, viết tắt tiếng Việt không có hiểu. Cám ơn đã đọc fic.

  10. Khách 05.04.2014 lúc 6:58 chiều Reply

    đọz xog cái pài nì… ý lộn, cái truyện này thấy cũg khoái khoái, zs lại zui zui, gắg lèm thim nhìu nhìu pic mới nhá, chúc pic thành công. Mún ns 1 số chuyện cho ADmin hội khoái harry trên Zing.
    Úi zùi ui, zui wé nhở.

    • Mel 05.04.2014 lúc 8:42 chiều Reply

      Hi bạn,
      Mình không định trả lời comment này, vì thật sự đọc không hiểu bạn viết gì hết. Nhưng vì đây là fic của mình, mình cũng là admin nên nếu im lặng thì hơi bất lịch sự. Mà thật ra mình không biết phải lịch sự theo cách nào nữa, vì hình như bạn không hề lịch sự khi đọc và hồi âm cho fic của mình.

      Mình không biết bạn có khái niệm gì về “fic” hay không, cái này không phải “pài”, cũng không phải “truyện”. Mình càng không hiểu “pic” ở đây bạn đang ám chỉ cái gì? Nhưng chắc chắn mình không chấp nhận nó là từ để gọi cái mình đã viết ra. Mình cũng không biết bạn có khái niệm gì về cái vừa đọc không? Mình rất xin lỗi là bạn để lại comment khen mình và bày tỏ sự thích thú của bạn khi đọc fic của mình nhưng sao mình vẫn không thấy tác phẩm của mình được tôn trọng chút nào hết.

      Hy vọng bạn sẽ quay lại đây khi thật sự có khái niệm về “fic + fanfic”, có khái niệm về “tiếng Việt”, cũng như có thái độ trân trọng đúng đắn với những tác phẩm trí tuệ mà người khác viết ra.

      Mình chỉ trả lời một comment này thôi, những comment khác nếu có nội dung và cách viết tương tự mình sẽ xoá đi. Cảm ơn bạn đã đọc fic.

  11. […] Era/Thời điểm: Prequel của fic “Hãy ở bên nhau“ […]

Giơ tay phát biểu! (Vui lòng sử dụng tiếng Việt có dấu, đúng ngữ pháp. Hạn chế dùng ngôn ngữ teen và viết tắt. Cám ơn!)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: