[Harmony] Because you live – C.3

Because you live – Jesses McCartney

Photobucket

Được Ron giải bùa trói thân xong, Harry vội vã phóng lên tháp Gryffindor, nó biết thế nào Hermione cũng chạy vào phòng ngủ, mỗi lần buồn bã hay tức giận, cô đều tự nhốt mình trong phòng, đã bao nhiêu lần, Harry phải làm đủ trò nhăng nhít trước cửa phòng để lôi Hermione ra khỏi đó (dĩ nhiên là bao gồm luôn việc đột nhập vào khu vực phòng ngủ của nữ sinh.)

Bây giờ thì nó lại đang đứng chôn chân ngay trước cửa, không thể mở miệng, cũng không biết làm gì, cánh cửa gỗ trơ lì đầy thách thức. Cuối cùng, tưởng như nửa thế kỷ trôi qua, Harry gõ nhè nhẹ lên cửa… “Hermione…”

Staring out at the rain with a heavy heart
It’s the end of the world in my mind
Then your voice pulls me back like a wake up call
I’ve been looking for the answer
Somewhere
I couldn’t see that it was right there
But now I know what I didn’t know

Không có tiếng trả lời. Dĩ nhiên thôi.

“Hermione…mình biết bồ đang giận. Nhưng làm ơn nghe mình giải thích, vụ cá cược với anh Fred…phải, lỗi là do mình, chỉ là vì một phút ham vui, nhưng thật sự mình rất… Hermione ah… mình định nói với bồ là… không phải chỉ vì cây chổi Tia chớp mình mới…”

<Đùng!!!!>

Harry giật bắn mình, dội ngược trở lại phía sau mấy thước, nó trợn mặt ngó cánh cửa phòng giờ đây đang được bao bọc bởi một thứ ánh sáng màu lam nhạt, Hermione đã ếm bùa Nín thinh lên cánh cửa. Mà bùa này thì phải giải trừ từ phía bên kia mới có tác dụng. Harry thở dài, hay tay buông thõng, rõ ràng là Hermione không muốn nghe nó nói. Bất giác, nó đưa tay nhìn đồng hồ, đã gần mười giờ đêm, mà lúc này, chuyện nó quan tâm liệu có phải chỉ là vụ các cược và nó có thể mất cây chổi Tia chớp và tay Fred? Không, bây giờ điều nó quan tâm là làm sao để Hermione hết giận và chịu nghe lời thật lòng của nó.

“Bây giờ thì…đi thôi Harry, mày còn hai tiếng đồng hồ để cứu lấy tình yêu của mày!”

Nó lại phóng ngược xuống sân trường, phi thẳng ra ngoài bờ hồ, vừa thở hồng hộc vừa ngước nhìn lên tháp Gryffindor, đúng như nó dự đoán, cửa sổ phòng ngủ của Hermione có thể nhìn thẳng ra chỗ nó đứng. Mỉm cười mãn nguyện, Harry nhìn xuống mặt hồ lấp lánh ánh trăng, bóng dáng những cành liễu rủ vẽ lên cái màu trắng mong manh ấy thành những hình thù kỳ dị. Harry lượm một cục đá, khẽ thảy xuống mặt hồ, ánh trăng loang ra sóng sánh.

Nó đứng yên chờ, nhưng không có bất kỳ chuyển động gì đáng kể. Hít một hơi sâu, Harry liệng tiếp một cục đá bự hơn xuống dưới, lần này thì nó thành công. Nước hồ vừa bắn tung lên thì ngay lập tức, Harry cảm nhận được sự chuyển động và quẫy đạp bên dưới, rồi bất thình lình, cái chất lỏng lạnh ngắt sóng sánh đó chồm dậy và đập thẳng vào người nó. Harry nhắm tịt mắt, ướt mem từ đầu tới chân. Đến khi nó chùi hết nước trên mặt bằng tay áo chùn và mở mắt ra, thì y như rằng, hai con mắt bự tổ chảng đầy phẫn nộ đang nổi lên trên mặt nước và nhìn nó chằm chằm.

“Chào buổi tối!” – Harry nhe răng cười.

Nước hồ bỗng chao đảo.

“Ê ê ê…được rồi, được rồi, tao xin lỗi đã phá mày như thế… nhưng mà…mực yêu, cho mượn cái hồ chút nghe!” – Harry vội vàng phân trần, hơi lùi lại để né một đợt tấn công khác.

Con mực im lặng, không cử động. Harry biết nó đang chờ một lý do.

Harry chậm rãi tiến gần bờ hồ, nhận thấy không có dấu hiệu của bất cứ sự tạt nước nào nữa, nó ngồi xuống, bắt đầu thấy lạnh.

“Hermione giận tao rồi, mày biết đó, hôm trước tao đã kể mày nghe vụ tao cá cược với anh Fred, Hermione đã biết chuyện và cô ấy không thèm nhìn mặt tao nữa…Thành ra, tao đang tìm cách xin lỗi, mà cần có sự hợp tác của mày…”

Con mực vẫn im lặng, ánh trăng soi vào hai con mắt tròn bự càng làm nó thêm kỳ bí.

Harry búng nhẹ một hòn sỏi xuống mặt nước, rồi nó nói tiếp:

“Mày biết đó, Hermione rất rất rất quan trọng đối với tao. Kể từ khi gặp cô ấy, tao mới biết thế nào là được quan tâm, được yêu thương. Chưa từng có ai cho tao cảm giác ấm áp của gia đình như vậy. Uh thì…đành rành tao từng sống chung với ba má, nhưng lúc đó tao mới một tuổi và không nhớ được gì hết… Chú Sirius chết trước khi tao và chú ấy có thể sống cùng nhau, thầy Remus thì có cuộc sống riêng của thầy, Ron và gia đình Weasley là những người tuyệt nhất tao từng biết, Luna giống như một người em, một người bạn tri kỷ, còn Hermione thì…rất khác, cô ấy gần như là hơi thở, là một điều gì đó mà dù có đánh đổi cả mạng sống tao cũng không thể để mất… Tao có thể khiến cả thế giới ghét tao chỉ để đổi lấy một Hermione ngồi yên lặng bên cạnh tao mãi mãi. Mà giờ đây…chỉ vì một trò chơi ngu ngốc mà tao làm tổn thương cô ấy…”

Mặt nước khẽ dao động, hai mắt con mực như hai viên ngọc lục bảo trôi lửng lờ trên mặt hồ lấp loáng ánh trăng, trông ma quái và kỳ dị, nhưng Harry lại thấy thật quen thuộc. Sau nhiều đêm ngồi tư lự ở đây, kể cho con mực nghe mọi chuyện, tâm sự với nó như viết nhật ký, con thủy quái này dường như trở thành một người bạn trầm lặng của nó, dù con mực không thể nói, cũng không thể bày tỏ cảm xúc nhưng Harry có thể cảm nhận được nó đang lắng nghe.

“… Vậy đó, bây giờ tao muốn làm cô ấy hiểu, vụ cá cược với Fred là một trò chơi, nhưng việc tao muốn nói với cô ấy thì hoàn toàn nghiêm túc… Mày có thể cho tao mượn cái hồ từ đây đến mười hai giờ, được không? Mượn luôn mấy con cá nữa, còn mày chỉ việc lặn xuống, ở yên đó và đừng quậy nước là được… okay???”

Harry cố tỏ ra thành khẩn hết sức có thể. Con mực vẫn im lặng ngó nó… Lâu thiệt lâu sau đến nỗi Harry tự hỏi bộ não mực làm việc chậm đến vậy sao, thì con mực lặn xuống.

“Vậy… là chịu hả?” – Harry hỏi to.

Ngay lúc đó, một đàn cá vàng bơi lên trên, thong thả hướng về phía Harry. Nó toét miệng cười.

“Cảm ơn nha!”

Harry nhìn đàn cá vàng bơi tung tăng, rút đũa phép chuẩn bị chiến dịch xin lỗi của mình.

Photobucket

-o-

It’s alright, I survived, I’m alive again
Cuz of you, made it through every storm
What is life, what’s the use if you’re killed inside
I’m so glad I found an angel
Someone
Who was there when all my hopes fell
I wanna fly, looking in your eyes

Hermione bước nhè nhẹ ra phía cửa phòng, áp sát tai vào cánh cửa gỗ im lìm, không có dấu hiệu gì cho thấy Harry vẫn còn đứng ở ngoài. Nó thở dài, trở lại giường và vùi mặt vào gối. Giận gì chứ, nó biết rõ Harry không hề có ý đem nó ra làm trò đùa. Nó cũng không cần nghe giải thích cũng biết tỏng là do anh chàng lớ ngớ làm sao mà bị hai anh em sinh đôi đó ép phải cược. Nhưng… vì sao cứ nghĩ đến chuyện Harry muốn tỏ tình chỉ vì sợ mất cây chổi Tia chớp là Hermione lại tức điên lên.

“Thật ra mình là gì chứ?” – Hermione thì thầm.

~*~*~

“Bồ là người tuyệt nhất trên đời ‘Mione!” – Harry reo lên.

Hermione đỏ bừng mặt, nó nhìn qua cậu bạn thân.

“Gì chứ?”

“Nhờ bồ mà mình đậu môn Độc dược rồi!” – Harry cười toe và chìa ra cái bảng điểm thi của anh chàng.

~*~*~

“Harry! Harry! Coi chừng bên kia!!!”

Hermione hoảng loạn gào lên khi một người sói tiến đến sau lưng Harry.

“BẤT TỈNH!!!” – Nó xoay đũa phép, phóng thẳng một lời nguyền vào giữa ngực tên người sói, mặc cho một cơn đau thấu óc lan khắp cánh tay trái khi lũ dây gai nhân cơ hội nó phân tâm mà siết lấy.

“Hủy diệt!!!”

Harry nhanh chóng thiêu rụi lũ dây ăn thịt người đang quấn lấy Hermione, cậu lôi nó ra khỏi khu vực nguy hiểm, xem xét cánh tay nó rồi dùng bùa chữa lành vết thương. Hermione rên khe khẽ khi sự nhức nhối lan khắp thân.

“Bồ ngốc quá Hermione! Phải tự bảo vệ mình chứ!”

Hermione lắc đầu, nước mắt như chực trào ra, nó vẫn không thể thoát khỏi cái suy nghĩ rằng Harry có thể đã chết, hoặc đã bị thương, hoặc sẽ biến mất khỏi tầm mắt nó… Hermione không thể, không thể chịu được suy nghĩ đó…

“Đi thôi, chỗ này nguy hiểm lắm…”

Harry dịu dàng nói, một tay vòng qua vai Hermione để đỡ lấy nó, tay kia vẫn siết chặt đũa phép.

Xung quanh hai đứa nó, những âm thanh rì rầm tiếp tục dậy lên đầy đe dọa.

~*~*~

Dòng hồi tưởng mang tâm trí Hermione trôi về một vùng xa xôi nào đó, từ những ký ức, nó biến thành giấc ngủ đầy mộng mị, Hermione như mơ như tỉnh, nó trôi bồng bềnh trong những lời nói, những hành động của một người, một màu mắt và một nụ cười… Tất cả cuốn vào nhau như một đoạn phim hỗn độn, những mảnh ký ức bị cắt ghép một cách vội vã nhưng dồn dập. Hermione thở gấp, mồ hôi lạnh túa ra rồi bất ngờ tỉnh giấc…

Nó vùng dậy, thấy toàn thân đang run lên vì hình ảnh cuối cùng của giấc mơ ban nãy, hình ảnh mà nó chưa từng, chưa hề dám kể cho ai biết. Hermione dụi mắt, một cái gì đó đang áng đi tầm nhìn của nó, không gian bỗng dưng chói lòa một màu vàng cam, nó vén tóc, nheo mắt nhìn ra cửa sổ, một vùng ánh sáng đang trôi lửng lơ, từ đó, những ngôi sao bự như lòng bàn tay không ngừng đập vào cửa kính. Hermione bước khỏi giường, khẽ liếc cái đồng hồ để bàn, đã mười một giờ bốn mươi phút, nó ngủ quên lâu vậy sao?

Khẽ chùi nước mắt, Hermione tò mò nhìn ra ngoài, với tay mở cửa sổ, ngay lập tức những ngôi sao bự và lấp lánh tràn vào phòng làm rực sáng cả không gian vốn đang lờ mờ tối.

“Eh…” – Hermione ngơ ngẩn.

Đúng lúc nó chưa kịp định thần lại thì một tiếng nổ nho nhỏ lôi sự chú ý của nó ra ngoài, vầng sáng trong không trung đã biến mất, nhưng phía dưới sân trường, ngay mặt hồ rộng thênh thang lại đang tỏa sáng, ánh sáng trăng bị lấn áp bởi một màu cam rực rỡ đang chuyển động, Hermione nheo mắt, cố phóng tầm nhìn ra xa hơn… chính xác đó là những đốm sáng màu vàng cam, ghép lại thành chữ và trôi bồng bềnh trên mặt nước.

Because you live, Hermione!

“Ôi tên ngốc này…”

Photobucket

Hermione đưa tay lên miệng để ngăn một tiếng nấc, lần này không phải là vì giận dữ mà vì hạnh phúc và xúc động. Khi nó chưa biết phải làm gì tiếp theo thì “tên ngốc” đó đã xuất hiện, trên cây chổi đáng ghét của cậu ta và nở nụ cười hết sức là…

“Xin lỗi Hermione…”

“Bồ giỏi bày trò lắm Harry Potter!” – Hermione quẹt một giọt nước đọng nơi khóe mắt.

“Nếu không làm sao kéo được bồ ra!”

Harry mỉm cười, kéo cán chổi và bay là là ngang tầm với Hemione. Gương mặt cô ửng hồng và đôi mắt long lanh trong vầng ánh sáng ma thuật, xinh đẹp đến nao lòng. Nó chồm người tới trước, mặt hai đứa chỉ cách nhau có chút xíu, nó hỏi:

“Có tha thứ cho mình không?”

Hermione lắc đầu.

“Thiệt không?”

Nó chồm tới gần hơn một chút, dường như có thể cảm nhận được hơi thở của Hermione.

“Ghét bồ lắm, Harry!” – Hermione thì thầm rồi bật khóc.

“Hermione… sao lại…” – Harry hốt hoảng.

“Harry, lúc nãy mình mơ… thấy một ông kẹ…mình biết nó là ông kẹ…nhưng mà, Harry…nó biến thành…thành xác chết của bồ… Mình…mình đứng đó…và không thể làm gì được hết…” – Hermione kể trong tiếng nức nở.

Harry im lặng, đợi Hermione dứt câu, nó nhẹ nhàng gạt nước mắt trên mặt cô, rồi nói:

“Chỉ cần bồ còn ở bên mình, thì mình sẽ không thể chết được!”

Hermione ngẩng lên nhìn nó, trong thoáng chốc, cô nàng mỉm cười và gật đầu.

It’s alright, I survived, I’m alive again
Cuz of you, made it through every storm
What is life, what’s the use if you’re killed inside
I’m so glad I found an angel
Someone
Who was there when all my hopes fell
I wanna fly, looking in your eyes

Harry toét miệng cười theo, nó chỉ xuống dưới. “Mình xuống đó đi!”

“Bằng cách nào?” – Hermione ngơ ngác.

“Bồ nghĩ mình cưỡi chổi thần lên đây làm gì?”

Harry đưa tay cho Hermione nắm.

“Bay hả?” – Cô nàng nhăn mặt.

“Bồ đã bay cùng mình nhiều lần rồi mà!”

“Nhưng mình không thích bay!”

“Nhưng bồ thích bay với mình!” – Harry lại cười.

Hermione liếc nó một cái rồi đặt tay cô vào tay nó, Harry siết nhẹ lấy bàn tay nhỏ nhắn và đỡ Hermione leo lên bệ cửa sổ, rồi ngồi trước nó trên cán chổi thần. Gió thổi lồng lộng trong sân trường, mái tóc Hermione cuộn theo gió và mùi hương hoa lạ lùng ấy lại ôm lấy khuôn mặt Harry. Nó khẽ tựa cằm mình lên vai cô và kéo nhẹ cán chổi, cả hai lướt chậm xuống phía mặt hồ rực sáng.

Khi chân họ chạm mặt cỏ, Hermione bước chậm về phía dòng chữ mà Harry tạo nên, cô nàng kinh ngạc nhận ra, vật xếp thành chữ chính là những con cá vàng được phù phép cho phát sáng, những con cá đang bơi chầm chậm theo một quỹ đạo nhất định để giữ cho dòng chữ không bị hỏng.

“Ôi Harry…” – Hermione thì thầm.

“Hạnh phúc của mình là bởi vì có bồ tồn tại…” – Giọng Harry trầm trầm.

Because you live and breathe
Because you make me believe in myself when nobody else can help
Because you live, girl
My world has twice as many stars in the sky

Hermione quay lại phía sau, gương mặt cô ánh lên một thứ ánh sáng huyền diệu. Hermione mỉm cười và Harry tin chắc không có kỳ quan nào rực rỡ và quý giá như nụ cười ấy. Nó tiến gần về phía cô.

“Bây giờ bồ nghe mình nói, được không?”

Hermione gật đầu.

Harry thở phào.

“Vụ cá cược…”

“Không, Harry…” – Hermione đưa một ngón tay lên môi Harry – “Mình không cần nghe về vụ cá cược, mình hiểu bồ không hề có ý coi thường mình, mình muốn nghe điều khác cơ… Nếu không muốn mất cây chổi yêu dấu của bồ thì nói mau đi…”

“Mình…” – Bất ngờ Harry lúng túng khi Hermione nhìn sâu vào mắt nó, vẻ mặt vừa trêu đùa vừa say đắm.

“Mười một giờ năm mươi lăm!” – Hermione nhắc.

“Mình…”

“Ôi Harry…bồ có bị ngốc không hả, bồ làm bao nhiêu chuyện như thế này, mà câu quan trọng nhất lại không nói được sao…?” – Hermione than thở.

Harry cắn răng, hít một hơi dài và chuẩn bị thốt ra ba chữ quan trọng nhất đời nó.

“Mình-yêu-…”

<Ầm!!!!>

Cả hai đứa đều nhắm tịt mắt, lần thứ hai trong buổi tối, Harry ướt mem từ đầu tới chân. Nước văng tung tóe làm bầy cá bơi tán loạn, tuy nhiên tụi nó vẫn không lặn đi do đó ánh sáng rực rỡ trên mặt hồ vẫn được duy trì. Harry điên tiết quay ra phía mặt hồ, gào lên:

“CON MỰC!!!”

Hermione đang chùi mặt bằng tay áo thì ngẩng lên nhìn Harry, mắt cô nàng tròn xoe.

“Bồ yêu con mực?”

Harry chưa kịp trả lời thì một tràng cười nổ ra từ phía sau gốc cây cổ thụ gần đó, hai đứa giật mình nhìn ra sau, thì ra nãy giờ có một đám đông nhiều chuyện đã nghe lén tụi nó.

“Lời tỏ tình ngọt ngào!” – Fred ôm bụng bước ra, cười ngặt nghẽo.

“Cực kỳ ngọt ngào!” – George nối tiếp theo ông anh.

Ngay sau đó là Ron, Luna, tất cả đều cười nghiêng ngả trước gương mặt đần ra của Harry và cái sự đỏ bừng của Hermione.

“Trong ký kết không có vụ em sẽ tỏ tình với con mực, Harry ah!” – Fred tiếp tục cười ngất.

“Ôi Harry…” – Hermione ngượng ngùng gục mặt vào vai nó, rên rỉ.

“Mười một giờ năm mươi tám phút, Harry!” – George nhìn đồng hồ.

Harry trừng trừng nhìn cả đám người xung quanh rồi ném ánh mắt căm hận xuống bờ hồ, nơi hai con mắt bự thao láo đang ngó lại nó.

“Hermione…” – Nó thì thầm bên tai cô nàng – “Ngẩng lên đi…”

Hermione bất giác làm theo và ngay khi mắt nó và mắt cô chạm nhau, Harry đặt một nụ hôn lên môi cô gái tóc nâu, nhẹ nhàng và có phần hơi e dè. Sau vài giây bối rối, Hermione khép mắt, tay cô vòng quanh cổ nó, kéo Harry lại gần hơn, tay nó lồng trong mái tóc dày của cô, điều duy nhất Harry có thể cảm nhận là sự ngọt ngào tưởng như bất tận và mùi hương kỳ diệu tỏa ra từ Hermione.

Because you live there’s a reason why
I carry on when I lose the fight
I want to give what you’ve given me always

Because you live and breathe
Because you make me believe in myself when nobody else can help
Because you live, girl
My world has twice as many stars in the sky

Boooooonnnnnggggg!!!!!!

Kim đồng hồ trên đỉnh tháp cao nhất của lâu đài ngân lên hồi chuông báo rằng đã đúng nửa đêm. Harry và Hermione buông nhau ra, Harry khẽ chạm trán mình vào trán cô, nó thì thầm:

“Không phải vì cây chổi, mình làm điều này vì mình muốn nụ hôn đầu tiên của chúng ta được gửi lại ở Hogwats, ngày cuối cùng này…”

“Harry…”

“Và…anh yêu em!” – Harry mỉm cười.

Hermione cũng cười, cô nàng lại vòng tay ôm chầm lấy nó. Phía bên kia vang lên một tràng pháo tay rôm rả. Harry nhìn sang Fred.

“Em thua rồi, quá mười hai giờ rồi!”

Fred cười lớn, bước tới vỗ vai Harry khi Hermione buông nó ra.

“Chú em tưởng anh muốn cây Tia chớp thiệt hả? Tiền tụi anh có hiện giờ đủ sức mua cho mỗi đứa năm cây!” – Fred dừng lại nháy mắt với George – “Hôm nay pháo hoa trường mua, và cả đồ trang trí cuối năm đều từ tiệm của tụi anh mà ra đó!”

Fred vừa dứt lời, những tiếng lụp bụp kéo theo tiếng lao vun vút vang lên, ngay sau đó, trên bầu trời đen kịt xuất hiện những chùm pháo hoa đủ màu sắc và đủ hình dạng, một số pháo hoa còn phát ra tiếng nhạc rộn ràng khi nổ. Cả đám Harry ngẩng đầu nhìn lên trời, bật cười vui vẻ, phía bên kia, học sinh từ đại sảnh đường tràn hết ra sân. Đêm cuối cùng của Hogwarts, tràn ngập hạnh phúc.

Hermione quay qua bên phải, mỉm cười âu yếm với Hermione, cô khẽ tựa vào vai nó. Harry tiện chân đá một viên gạch xuống mặt hồ, mặt nước loang ra thành những vòng sóng, những con cá phát sáng tiếp tục nô đùa tung tăng. Tuyệt nhiên không thấy bất cứ động tĩnh gì khác.

“He he he, con mực nó chịu thua anh rồi!” – Harry nhe răng cười đắc thắng với Hermione.

Và… ngay lúc đó, tiếng ào ào dậy lên và hai giây sau, Harry thấy toàn thân ướt sũng, lần thứ ba trong ngày, thậm chí lần này nó còn chưa kịp khô đi một chút xíu nào hết. Mà thê thảm hơn là đâu phải một mình nó. Harry tự dưng có cảm giác rằng có rất nhiều con mắt đang hướng vào nó và nó thì chỉ biết cố nặn ra một nụ cười.

“Ôi Harry…” – Hermione ngao ngán.

Because you live and breathe
Because you make me believe in myself when nobody else can help
Because you live, girl
My world has everything I need to survive

Because you live… I live…

 

~ Kết thúc.

Tagged: , , , , , , , , , ,

One thought on “[Harmony] Because you live – C.3

  1. midorinoha 22.01.2016 lúc 11:08 chiều Reply

    Bạn Harry thiệt là hài không đỡ được.
    P/s con mực thiệt là bá đạo
    P/s 2 Truyện này đọc đi đọc lại vẫn thấy hay😀

Giơ tay phát biểu! (Vui lòng sử dụng tiếng Việt có dấu, đúng ngữ pháp. Hạn chế dùng ngôn ngữ teen và viết tắt. Cám ơn!)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: