[Harmony fic] A day in the life C.3 – P1

A DAY IN THE LIFE (OF A RELATIONSHIP)

Chapter 3 – Goodbye again

Part 1

 


Guess I don’t know what’s left to say

But hear me out

All of the dreams of, yesterday

Keep breaking me down

What’s on the outside, can you say

Or am I getting carried away

It’s in your mind

It’s in your eyes

So it’s goodbye again

It’s way past time

For one last try

So it’s goodbye again

Goodbye… again

….

You’re falling out,

I’m falling in

So it’s goodbye again

It’s way past time

For one last try

So it’s goodbye… again

So it’s goodbye again

– Goodbye Again, Vertical Horizon

6 tháng 8 năm 2000

Hôm nay là một ngày chủ nhật đẹp trời, Ronald Weasley vừa húyt sáo, vừa sải bước ngang những công trình đang được trùng tu trong Hẻm Xéo. Bản thân nó cũng thấy bất ngờ lắm với tiến độ khôi phục lại một cách thần kỳ như thế này, sau khi kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đó đã bị hạ gục.

Nó lắc đầu nguầy nguậy. Voldemort, tên hắn là Voldemort mà, Ron ký mấy cái vào đầu như tự nhắc cho mình nhớ. Ngó lại lần nữa, nó thấy mình đã đứng trước cửa tiệm hoa từ đời nào rồi. Tiếng chuông reo lên kính coong khi nó đặt chân vào. Ngó qua tiệm mà Ron thấy như muốn phát ngộp với ngần ấy hoa là hoa… Làm sao mà nó biết chọn đây hở Merlin?

“Xin chào, ông cần gì thưa ông?” Một cô nàng tóc vàng nhỏ nhắn bước ra, trên môi cô nở một nụ cười hiếu khách. Rồi nó chợt thấy mắt cô ấy mở to,ngạc nhiên khi nhận ra người đang đứng trước mặt mình.

“Chào,” Nó cười toe toét, thích cái cảm giác nổi tiếng, mặc dù đôi lúc mấy sự chú ý này hơi bị vượt khỏi tầm kiểm soát chút xíu.

Cũng như mọi khi, mọi công cán đều lọt vào tay Harry hết cả, nhưng rồi khi mấy tình tiết về nhiệm vụ đi tìm trường sinh linh giá được loan truyền rộng rãi một-cách-đáng-ngờ, thì bà con đã vui mừng đón nhận thêm hai siêu sao mới nổi nữa – còn ai khác ngòai Hermione và nó chứ. Lúc đầu thì hơi lạ lẫm một chút, nhưng rồi nó nhanh chóng thích nghi với mấy chuyện lẫy lừng tên tuổi này. Tuy rằng Ron chưa bao giờ lạm dụng tiếng tăm của mình cả (vì Hermione với má nó mà biết được thì có nước chết), nó thực sự khóai cái cảm giác được đối đãi khác biệt lắm.

“Đúng là tôi cần cô giúp một chuyện.” Nó chỉ tay về mấy đống hoa sau lưng. “Tôi muốn mua hoa cho bạn gái tôi. Và tôi muốn nó phải có ý nghĩa đặc biệt.” Ron cười một cách quyến rũ khiến cô gái trẻ đỏ ửng cả mặt. Nhìn cô nàng cố làm ra vẻ chuyên nghiệp để trả lời mà nó thấy khóai chí.

“Nhân dịp gì thế, nếu ông không ngại?”

Mặt Ron ửng đỏ. Thiệt là một câu hỏi hết sức dư thừa à, làm nó phải căng thẳng, vắt óc nghĩ cách trả lời. Hay có lẽ nó nên đánh trống lãng thì tốt hơn chăng. “Ơ…í, xin lỗi, tôi quên chưa hỏi quý danh của cô. Còn tôi là Ron Weasley.” Nó chìa tay ra.

“Tôi là Abby.” Hai má cô gái trẻ ửng hồng khi cô nàng bắt tay nó. “Tôi biết ông là ai.”

Ron cười lại một cách ấm áp khiến cô nàng càng ngượng ngùng hơn. Khó khăn lắm cô mới giữ bình tĩnh được.

“Ừm, nhưng ông tặng hoa cho dịp gì thưa ông?”

Ron thầm thở dài. Sao mà nó hên hết sức! Nhè ngay cái ngày nó quyết định nhờ đến sự giúp đỡ của người khác thì y như rằng Merlin thưởng ngay cho nó một nhân viên bán hàng hết sức khôn khéo và tinh tế. Nó vặn vẹo chân, đảo mắt sang chỗ khác. “Ờ…thì…cứ coi như là tôi cần một bó hoa để nhắc cô ấy nhớ cổ yêu tôi như thế nào.”

Abby bỗng nở một nụ cười toe tóet, ra vẻ hiểu chuyện. “À, ra là ông vừa cãi nhau với cô Granger hả?”

“Không, không hẳn là cãi nhau. Tôi…ờ…”

“Đừng lo, tôi không nói cho ai biết đâu. Tôi vốn không thích cái cách người ta khui chuyện đời tư của của cô và ông đây lên mặt báo. Nào, giờ thì để xem…” Nói rồi cô mất dạng đằng sau những chậu hoa với đủ màu đủ sắc. “Tôi tìm được thứ hợp với cô ấy rồi!” Abby hối hả, nói vọng ra từ sau những bụi hoa.

Cô nhanh chóng trở ra, cầm trên tay một khóm hoa trắng trông rất thanh nhã, đi kèm với một bụi lá nhìn rất lạ mắt. Cô nàng vội ra sau quầy, và gói lại thành cái mà cậu nhận ra là một bó hoa trông thuần khiết vô cùng. Thay vì giấy bóng kính, Abby đã chọn dùng một mảnh lụa mỏng, màu xanh dương lợt quấn quanh, trên có thắt một cái nơ nhỏ xíu xìu xiu. “Của ông đây thưa ông.”

Nói thiệt là bó hoa đẹp hết sức. Ron nhận hoa, và ngắm nhìn chăm chú cái vẻ đẹp tao nhã của lòai hoa trắng kỳ lạ, được mấy chiếc lá mỏng nhẹ như sa nâng niu ôm lấy. “Quá hòan hảo.” Nó hớn hở khen. “Cô hiểu ý tôi quá.”

Abby đỏ ửng mặt lần nữa. “Ôi, không có chi, thưa ông. Tại ngài Harry thường hay nói cô Granger thích nhất hoa lan trắng mà. Những gì tôi làm là chỉnh trang lại cho nó một chút xíu thôi.”

Nụ cười trên mặt Ron đột nhiên tắt ngúm. Nó nuốt nước bọt. “Harry, ý cô là Harry Potter? Nó cũng mua hoa ở chỗ cô nữa hả?”

“Dạ đúng rồi. Vì chúng tôi là tiệm hoa phù thủy duy nhất ở vùng London mà. Ngài ấy thường hay ghé đây mua hoa lắm, không phải cho má ông thì cũng là bạn gái mà thôi. Nhưng nếu là cô Granger thì ngài ấy dặn kĩ nhất thiết phải luôn dùng hoa lan trắng.”

Ron cụt hứng, nó gật đầu xác nhận. “Ừ, đúng rồi, cô ấy thích nhất hoa này mà.”

Nó trả tiền xong rồi bỏ đi.

Ron độn thổ đến cách nhà chừng 3 dặm, nó cần thời gian để suy nghĩ về chuyện vừa xảy ra ở tiệm hoa.

Kể từ lần cãi nhau trước đến nay đã là ba tháng rồi. Suốt thời gian đó, nó về trang trại hang sóc ở, để nhà lại cho Hermione. Vài ngày sau, nó có quay về lấy ít quần áo nhưng tuyệt nhiên cả hai chẳng hề hở môi nói gì với nhau trong suốt hai tuần liền. Nếu có phải về lấy đồ thì nó cũng chọn lúc Hermione đang làm việc ở sở mà thôi.

Nhưng nó chưa bao giờ nghĩ đến chuyện dọn hết đồ đi cả.

Dường như đó đã thành một thói quen thì phải. Cứ mỗi lần hai đứa nó cãi nhau thì y như rằng chúng nó sẽ chia tay và nó sẽ dọn ra sống riêng vài tuần lễ; nhưng vì không dứt khóat được nên nó luôn quay lại, dỗ dành cô, sống yên bình được thêm một hay hai tháng nữa.

Nhưng phải nói, vụ này căng quá, tồi tệ hơn nhiều so với hồi trước. Có gì đó khác biệt khủng khiếp trong những lời tụi nó nói lúc đó.

Lúc Hermione hỏi liệu nó có thực sự thấy vui không, nó đã nhìn thẳng vào mắt cô nàng mà định trả lời là “có”. Nhưng lạ thay, trước mắt nó không còn là cô gái mười chín tuổi xinh đẹp nữa, mà ngược lại, mọi thứ như đang quay trở về cái hôm tụi nó chạm mặt nhau lần đầu tiên trên toa xe định mệnh đó.

Trong một thóang, người nó thấy là cô bé với mái tóc nâu xù và hai cái răng thỏ mà nó gặp lần đầu tiên ở Hogwarts. Nó như thấy lại cô bé ngày xưa, người đã từng nhìn nó đầy lo lắng khi nó ói ra mấy con sên nhớt nhợt. Cô cũng là người suốt ngày cứ cằn nhằn cử nhử bắt nó luyện tập, ôn thi cho đàng hòang; nhất mực không chấp nhận những cố gắng nửa vời khi học của nó trong khi cô biết nó có khả năng làm tốt hơn. Và cũng là vẻ mặt đau khổ đó khi nó làm tổn thương cô với những hành động nhỏ nhen, ti tiện chỉ vì cái tính tự ti của mình.

Trong một khắc, nó như thấy lại cô bạn thân thưở nào của mình. Nó thấy được nỗi đau trong mắt cô, nhưng lại chẳng biết làm sao giúp. Một tẹo tình cảm vừa đủ cho một muỗng trà. Cô ấy đã từng nhận xét về nó như thế mà đến giờ nó mới hiểu. Đến lúc này đây điều đó đang thấm dần mà gặm nhấm tâm cang nó.

Nó đã chớp mắt, cố xua đi những hình ảnh đó trong tâm trí. Và rồi nó nhận thấy dấu hiệu của một cuộc chia tay đang lơ lửng treo trên đầu hai đứa. Hỏang hốt, nó đã âm thầm cầu xin cô cho nó thêm một cơ hội, nhưng Hermione đã từ chối, chẳng để nó kịp biện hộ gì cả. Lại một lần nữa, tính khí bốc đồng cùng sự tự ti đã trỗi dậy trong nó, điều tiếp theo nó biết là nó đã đặt chân ra khỏi nhà.

Sau đó, Ron liền độn thổ ngay tới trước cửa căn hộ của Harry ở phía Bắc London. Thấy rằng thằng bạn nó không có nhà, Ron làm điều đầu tiên mà nó có thể nghĩ tới: đi dạo trong công viên. Khó khăn lắm nó mới không trút giận, nổi khùng lên cả thế gian này. Nó cảm thấy mệt mỏi đến gần như bước không nổi vì nó đang cố ngăn cho những giọt nước mắt đang chực chờ trào ra. Nhưng rồi cuối cùng nó đã thất bại, Ron ngồi phịch xuống một băng ghế gần đó mà khóc nức nở.

Nó sợ, sợ lắm khi nghĩ đến tất cả những chuyện đó có ý nghĩa gì. Vì thế nó chưa bao giờ có đủ can đảm để dọn sạch hết đồ đạc của nó trong nhà cả. Thay vào đó, nó chỉ tạt ngang qua lấy vài thứ khi cần thiết. Nó không thể cuốn gói bỏ đi. Không thể… khi nó không chắc liệu nó sẽ – hay có thể – quay lại được.

Sau trận cãi vã lôi đình đó, tụi nó thực ra có gặp nhau vài lần. Chính xác hơn là hai đứa đã bắt đầu gặp nhau thường xuyên trở lại, quay về với chu kỳ cặp kè sau những trận cãi vã hay chia tay đó. Ba hôm trước, nó có đi ăn trưa với cô nàng – lần này có gửi cú trước đàng hòang. Nó đang cố gắng chiếm lại Hermione, mặc dù với một tiến độ chậm hơn thường ngày. Hình như có gì đó thiếu thiếu, có gì đó rất mơ hồ đang bao trùm lên những cuộc hẹn hò của hai đứa.

Kể từ sau lần cãi vã cuối cùng, nó không thể nào quên được cái hình ảnh nó đã thấy đêm đó mỗi khi nó nhìn vào ánh mắt cô.

Và cứ mỗi lần như thế, ký ức đó lại tràn ngập khắp tâm trí nó, lan tỏa ra cả người. Những gì nó có thể nghĩ tới là cố gắng tìm cách giúp cô. Bây giờ nó đã thấy rất rõ nỗi đau trong ánh mắt cô và biết rằng cô đang ở thời điểm khó khăn nhất. Thật tình, nó chỉ muốn giúp cô mà thôi, hòan tòan chẳng có ý nghĩ vụ lợi nào khác.

~ TBC

Tagged: , , , , , , , , , ,

Giơ tay phát biểu! (Vui lòng sử dụng tiếng Việt có dấu, đúng ngữ pháp. Hạn chế dùng ngôn ngữ teen và viết tắt. Cám ơn!)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: